Bài 29
HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG
Sinh ngày 9-9-1937 tại Huế. Nguyên quán làng Bích Khê, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị.
Tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Sài Gòn khóa 1 – Ban Việt – Hán (1960). Cử nhân Triết Đại Học Văn Khoa Huế (1964). Dạy Việt Văn tại trường Quốc Học Huế (1960-1966)
Từ 1963 tham gia phong trào tranh đấu của sinh viên học sinh và trí thức yêu nước ở Huế trong cương vị Tổng Thư Ký Tổng Hội Sinh Viên Huế.
Từ 1966-1975: Thoát ly theo kháng chiến chống Mỹ.
Từ sau 1975, vừa sáng tác vừa làm công tác quản lý tại Hội Văn Nghệ Thừa Thiên – Huế và Quảng Trị
Hội viên Hội Nhà Văn, hội viên Hội Nhà Báo Việt Nam.

Bức ảnh đẹp nhất của thanh niên tranh đấu ở Huế-1966
Văn
Các tác phẩm chính đã xuất bản.
Ngôi sao trên đỉnh Phu Văn Lâu – Ký.1971
Rất nhiều ánh lửa – Ký.1979
Ai đã đặt tên cho dòng sông – Ký.1986
Bản di chúc cỏ lau – Truyện ký.1986
Hoa trái quanh tôi – Ký.1995
Huế – Di tích và con người – Ký.1995
Người ham chơi – Nhàn đàm.1998
Ngọn núi ảo ảnh – Ký.2000
Trong mắt tôi – Phê bình văn học.2001
Rượu hồng đào chưa uống đã say – Ký.2001
Miền gái đẹp – Nhàn đàm.2001
Tuyển tập Hoàng Phủ Ngọc Tường – 4 tập.2002
Trịnh Công Sơn và Cây đàn Lya của Hoàng tử bé – Ký.2005
Miền cỏ thơm – Ký.2007.

Giải thưởng
– Giải thưởng văn học Hội Nhà Văn VN: Tập bút ký Rất Nhiều Ánh Lửa
– Tặng thưởng Văn Học Hội Nhà Văn Việt Nam: Tập Nhàn Đàm – Miền Gái Đẹp
– Tặng thưởng văn học Ủy Ban toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam cho các tập bút ký Ngọn Núi Ảo Ảnh – Rượu Hồng Đào Chưa Uống Đã Say – Miền Cỏ Thơm.
– Giải A về Văn Học Nghệ Thuật Cố Đô 1998 -2003
– Giải thưởng Nhà Nước về Văn Học Nghệ Thuật – 2007
– Riêng tập bút ký Ai Đã Đặt Tên Cho Dòng Sông đã được Bộ GD&ĐT đưa vào sách giáo khoa của chương trình THPT.

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN CỦA HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

VIDEO về nhà văn HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG
MỘT SỐ Ý KIẾN VỀ VĂN XUÔI CỦA HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG.
- Ký Hoàng Phủ Ngọc Tường có “rất nhiều ánh lửa”
Nhà văn Nguyễn Tuân
…Đối với anh Tường, chẳng việc gì phải giới thiệu. Tên tuổi anh, người đọc cả nước đều biết rõ, độc giả ngoài nước cũng nhiều người biết và hâm mộ. Anh là một trong số mấy nhà văn viết ký hay nhất của văn học ta hiện nay.
Nhà văn Nguyên Ngọc.
- Nếu có thể so sánh thì tôi nghĩ rằng Sơn Nam thuộc đến ngóc ngách những sự tích xưa sau của Sài Gòn – Bến Nghé. Tôi thì nhớ được ít nhiều tên làng vùng Hà Nội. Hoàng Phủ Ngọc Tường thì trầm cả tâm hồn trong khuôn mặt cuộc đời cùng với đất trời, sông nước của Huế.
Nhà văn Tô Hoài - Hoàng Phủ Ngọc Tường là nhà văn đạt được 7 chữ “ T” – thứ nhất là có Tâm, rồi có Tình, có Tài,có Thực Tiễn, và Trung Thực.
Nhạc sĩ Trần Hoàn - Tôi không biết mình mê nhạc của họ Trịnh hay những trang văn của anh Tường hơn. Dường như có một nỗi mê đắm lạ lùng vẫn dẫn dụ tôi đi trong mịt mùng của nhạc ấy và văn ấy.
Nhà báo Lê Đức Dục (Báo Tuổi Trẻ) - Ngay trong văn xuôi nữa, những bài Thung Lũng Chim Phượng Hoàng hay Hoa Trái Quanh Tôimà Đoàn Kết đã đăng lại. Tuy rất hiện thực nhưng vẫn phảng phất một mùi hương đã xa xôi, lam nhớ đến những tùy bút kháng chiến của một Nguyễn Tuân – một thế hệ nhà văn khác, một thời điểm sáng tác khác. Điều này làm cho những người không đồng chính kiến với anh cũng phải nhận ra cái tài của anh – và ở nhiều chân trời khác nhau, vẫn tìm đọc văn thơ của anh.
Nhà văn Đặng Tiến – Paris.
Thơ

Hoàng Phủ Ngọc Tường-Đinh Cường vẽ
. Những tập Thơ đã xuất bản:
Những dấu chân qua thành phố – 1976
Người hái phù dung – 1995
TÔI ĐI
TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG RỪNG CŨ
Ai hành quân qua đây?
Đất vẫn in mòn lối cũ
Ai dừng chân nơi đây?
Đá vẫn nguyên hình bếp lửa
Đồng chí nào chia tay nơi đây
Ngã ba rừng hoang lá đầy.
Ôi những con đường chỉ một lần qua
Hai mươi năm biết ai còn nhớ
Nhưng từ đó cây hoang rừng già
Thương mãi đàn con gian khổ
Đất nhớ chân người thiết tha
Mẹ Trường Sơn tóc mây bạc phơ
Lòng vẫn đau mưa nguồn chớp bể
Hai mươi năm dài trên trán mẹ
Những con đường rừng vẽ nét ưu tư
Ôi những con đường không tên
Dưới ngàn cây im lặng
Vẫn nối dài đất nước hai miền
Vẫn âm thầm đưa máu về tim
Tôi đi trên những con đường ấy
Mang Việt Nam trong linh hồn
Cuộc hành trình hai mươi năm chân chưa hề mỏi
Nên tôi theo đường rừng mê mải vượt Trường Sơn
Hôm nay trên đường đánh Mỹ
Tôi dừng chân mắc võng qua đêm
Nghe suối khua động tiếng thì thầm
Như tiếng ai nói cười trong giấc ngủ
Quên một ngày đường dài dốc đổ
Trong giấc mơ thơm mùi cỏ lá
Ai người xưa một lần qua đây
Đang cùng tôi có mặt đêm nay
Người trước qua đây hành quân đánh giặc
Người sau qua đây tiếp bước ông cha
Trên dấu chân người nhọc nhằn gian khổ
Loài lan rừng mùa Xuân nở hoa.

Hoàng Phủ Ngọc Tường-Trần Hoàn-Tô Nhuận Vĩ ,Thanh Hải- trên chiến khu Thửa Thiên
NGỌN CỎ LÀM CHỨNG
Anh hái cho em một bông hoa ở Lạng Sơn
Không có gì lạ đâu, chỉ là một ngọn cỏ không tên
Nhưng không đâu như nơi nầy anh đăm đăm nhìn mặt đất
Vì ở đấy tự nghìn năm cỏ hoa đã định hình Tổ Quốc
Nơi đây một người con trai lau nước mắt từ biệt cha
Nỗi riêng chung cỏ hoa làm chứng đến bây giờ
Từ cây số không,bắt đầu tất cả những gì ta có
Nên lịch sử mỗi đời người cũng bắt đầu ở đó
Mai ta theo dân về dựng nhà trên bãi Cà Mau
Nhìn lại bông hoa nầy mà suốt đời thương nhau.
Lạng Sơn. Tháng 9 – 1973.

Ngọc Tường-Mỹ Dạ
DÙ NĂM DÙ THÁNG
Anh hái cành phù dung trắng
Cho em niềm vui cầm tay
Màu hoa như màu ánh nắng
Buổi chiều chợt tím không hay
Nhìn hoa bâng khuâng anh nói
Mới thôi mà đã một ngày.
Ruộng cấy người trông cơn mưa
Ruộng gặt người trông cơn nắng
Chăm lo cánh đồng tình yêu
Anh đếm từng vầng trăng sáng
Thiết tha anh nói cùng trăng:
Mới thôi đã tròn một tháng
Mùa Xuân lên đồi cỏ thơm
Mùa Hạ nhìn trời mây khói
Thu tím chân cầu tím núi
Đông xa ngày trắng mưa dầm
Nhìn trời ngẩn ngơ anh nói
Mới thôi mà đã một năm
Rồi sẽ một ngày trắng tóc
Nhưng lòng anh vẫn không nguôi
Thời gian sao mà xuẩn ngốc
Mới thôi, đã một đời người
Dù năm dù tháng em ơi
Tim anh chỉ đập một đời
Nhưng trái tim mang vĩnh cửu
Trong từng hạt máu đỏ tươi
Cho dù năm tháng
Nhạc: Phú Quang – Ca sĩ: Thùy Dương
Download Embed

SINH NHẬT
Mai kia tôi về ngủ trên đồi
Nắng rải hoa vàng quanh chỗ tôi
Con chim sơn ca ngày thơ bé
Nó bay về khóc mãi không thôi
