Trang chủ

BÀi 15.

           TRANG THƠ NGẪU HỨNG     

ChỮ ThƠthƠ

                                                              Đêm Xuân 
                    đọc thơ   HOA VINH 

Hai bài thơ sau đây là của ông Hoàng Hữu Vinh (Đ.15), bút hiệu là Hoa Vinh.

 Ông từng xuất gia đi tu, đi dạy học rồi đi lính trong quân đội Sài gòn cũ. Sau 1975 lại đi làm rẫy ở Long Khánh tỉnh Đồng Nai và mất vào năm 2002. Cuộc đời lận đận, tâm sự u ẩn, chẳng biết làm chi hơn là làm thơ. Thơ nghiệp dư, tác giả không tên tuổi nhưng trong thơ vẫn thấp thoáng nét tài hoa của những tâm hồn nghệ sĩ.   
    Vừa qua trong bài viết cho cuộc thi tìm hiểu họ Hoàng, bác sĩ Hoàng Hữu Hóa đã có đọan trích dẩn hai bài thơ nầy khi luận về người giàu và người nghèo. Chúng tôi xin tạm gác chuyện giáu nghèo để giữ lại cái chất thơ,có vị ngọt lẫn vị đắng.

     Đêm Gặp Mặt Cuối Năm

          Không hiểu vì sao mình đến đây
Đêm cuối năm gặp mặt nơi nầy
Hội tụ dăm ba thằng bỏ xứ
Rượu uống nhiều mà sao không say?

 Núi ơi sao núi gọi Chứa Chan
Một vùng khô héo đá trơ gan
Chùa ơi sao chẳng nghe chuông vọng
Tiếng Cuốc đêm trường vẫn thở than?

          Mai này dù có ở rừng xanh
Nhớ viên cuội nhỏ ở cuối ghềnh
Một sớm mưa xuân xanh ruộng nẻ
Lối cũ ta về sương long lanh.

                                                                                          (  Viết thời làm rẫy ở Gia Rai – Long Khánh)

 MAI

Hỏi Mai, Mai vẫn hẹn
Hẹn mãi để anh chờ
Em ơi có bao giờ
Hoa Mai hai lần nở?

Gương xưa dù có vỡ
Áo cũ vẫn còn hơi
Tình anh dù có lỡ
Vẫn đợi chờ em ơi!

Mai! Mai! Sao vẫn hẹn?
Anh sợ e tình già
Áo xưa e sờn cổ
Không có để cài hoa.

SON TƠ
___________________    HOÀNG HỮU CƯƠNG

 Ai đi dệt mộng lành
Tôi về sau mái tranh
Lòng mưa nay đã tạnh
Hồn vui lên mông mênh

              Ngày xưa tôi còn nhỏ
Tôi yêu dây pháo hồng
Ngày nay xuân qua đó
Tôi yêu nắng vàng trong
Xuân ngời lên mái rạ
Xuân cười trong muôn nhà
Tình đời tươi hoa lá
Màu trời xanh bao la…

Nghe gì đâu tiếng hận
Thuở gió lùa phên tre?
Trời hôm nay hương phấn
Xuân trong tôi lại về
Tóc xanh vẫn còn xanh
Ta vui trong mộng lành
Đầu xuân nghiêng chén rượu
Kể nhau nghe tâm tình

Mai vàng muôn lối ngõ
Bướm trắng rập rờn bay
Vườn xuân bao em nhỏ
Cười reo xác pháo bay
Hôm nay căn nhà nhỏ
Tình xuân vui đơn sơ
Thời gian như nín thở
Để nghe mấy vần thơ

Xuân này không tiếng súng
Chỉ tiếng pháo giao thừa
Biên cương bình minh sáng
Nắng lên trong gió đưa

Kẻ huy hoàng nhung lụa
Giờ đã biết lắng tai
Để nghe lòng mở cửa
Thương ai trong đêm dài
Đêm nay lòng xao xuyến
Xuân lên trên bài thơ
Gửi đây niềm thương luyến
Với mùa xuân son tơ

(HHC – Trích tập san ẤM CÚNG -báo Xuân gia đình họ HOÀNG năm Mậu Tuất – 1957 do Hoàng Hữu Chỉ chủ biên)

Thơ tình  HOÀNG HỮU BẢN

                                                                                                                                               Khánh Loan giới thiệu

Hoàng Hữu Bản (Đ.16) sinh năm 1945. Tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn. Dạy học ở Quảng Trị, sau chuyển ra Bình Thuận. Hiện đã nghỉ hưu và sống với gia đình tại Phan Thiết. Ít ai biết rằng ông là tác giả của hằng trăm bài thơ cũ có, mới có – làm thơ chỉ để thù tạc với bạn bè.

Vào cuộc phong trần ba chìm bảy nổi, thơ ông thường quặn thắt nỗi nhớ quê nhà, nỗi đau thế sự. May thay, ông vẫn không quên sống bằng tình yêu trong thơ. Và khi chuyện trò với tình yêu, thơ ông rất trẻ. Đọc chùm thơ lục bát Không Đề sau đây, có người nghi hoặc hỏi rằng: phải chăng Hoàng Hữu Bản vẫn đang yêu?

Chùm thơ lục bát

 KHÔNG ĐỀ

  1.            Ta còn còn mãi bên nhau
              Trời thơ lửa chớp vẫn màu nguyên trinh
              Ngàn phương bóng rũ nguyên hình
              Bốn phương tám nẽo – ta mình một phương.
  2.  
                    Hỏi em còn có gì không
                    Bến xưa dầu lở, bờ sông cát bồi
                    Trăng xưa từ độ luân hồi
                    Suối tình vẫn chảy, lòng phơi đá vàng.
                    Ta còn lụy nghiệp trần gian
                    Cười trong nước mắt, tình tan bóng chiều.

III.Em còn có nhớ tên tôi?
Hay tình đã khép giữa trời nắng mưa
Buổi thanh xuân mắt dại khờ
Tuổi màu xanh trắng ngồi mơ mộng tình
Anh còn dép lốp hàn sinh
Còn mo cơm vắt cho mình cho ta
Hay hương phai đã nhạt nhòa
Để lòng hóa đá cho hoa lúa vàng
Em ơi tình mãi còn đang
Cây còn bám đất còn trang sách hồng
Em còn có nhớ anh không
Tôi còn có nhớ tôi không?

HOÀNG THI TÂM
 Giai điệu bốn câu

                                                                                                                                                              Lan Đình giới thiệu

 

    Tên thực là Hoàng Hữu Trọng Tâm – Đ.17. Sinh năm 1954. Sau năm 1975 theo gia đình đi lập nghiệp ở vùng kinh tế mới Suối Nghệ – Bà Rịa. Ở đây ông sinh sống bằng nghề nhiếp ảnh, quay phim. Đây là loại lao động nghệ thuật mang lại cho cuộc sống rất nhiều cảm hứng.Và ông đã dành một phần cảm hứng đó cho thơ và nhạc.

 

Năm 2001, đặc san NẾP NHÀ đã giới thiệu ca khúc Thương nhớ trường Nguyễn Hoàng của Hoàng Thi Tâm. Trong một dịp khác chúng tôi sẽ trở lại với Hoàng Thi Tâm nhạc sĩ. Còn hôm nay, chúng tôi xin giới thiệu một góc nhìn khác: Hoàng Thi Tâm thi sĩ. Ông là Hội viên hội Văn Nghệ Bà Rịa – Vũng Tàu. Từ miền Đông đất đỏ xa xôi, ông cùng bạn bè thành lập một Thi Đàn tập họp được 28 nhà thơ đồng điệu tài hoa. Năm 2001, nhóm của ông đã xuất bản tuyển tập thơ Giai Điệu Bốn Câu (Nxb Trẻ -TP.HCM)

Sau đây là một số bài thơ của Hoàng Thi Tâm, trích từ Giai Điệu Bốn Câu nói trên

   MƠ XA
   Thoáng hôm qua, thoáng hôm nay
Thương con chim nhỏ muốn bay qua đồi
Tiếng ca chưa đọng thành lời
Chuông khuya chợt điểm
Dặm đời còn xa!

   NGỠ NGÀNG
   Xôn xao lụa thắm bên cồn
   Nắng chưa lên bến, đã dồn âm vang
   Sông xưa, sóng mới ngỡ ngàng
   Đâu rồi Áo Trắng –
   Đò ngang Áo Hồng

THU TÌNH TỰ
Ta dáo dác đi tìm trong nắng nhạt
Một sắc thu – chưa tím cuối chân trời
Em đứng lại bên ta – cười với gió
Một cánh gầy vừa hé nụ trên môi.

DÁNG XƯA
Dáng xưa một mảnh trăng gầy
Nụ cười giấu nửa tóc mây lưng trời
Em về – bóng lẻ bờ đôi
Trắng đêm bến hẹn, tim soi dấu mình.

Mau Cnc Hoa La Trang Tri 135038